Bài viết dưới đây là ý kiến phân tích, bình luận pháp lý của các luật sư thuộc Công ty Luật MKLaw, được xây dựng trên cơ sở thông tin từ các nguồn công khai và quy định pháp luật hành động. Nội dung không nhằm vào mục tiêu đưa ra báo chí mà phục vụ khảo sát, nghiên cứu và giải pháp.

Hiện trường vụ tai nạn khiến nữ sinh lớp 9 tử vong – Ảnh: T.L.
Xử lý “bỏ lọt tội phạm”: Cảnh báo pháp lý từ vụ án Vĩnh Long
Vụ việc Cơ quan điều tra Viện Kiểm tra nhân dân tối cao khởi tố, bắt tạm nguyên Phó Thủ trưởng và điều tra viên Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Trà Ôn ( cũ ), tỉnh Vĩnh Long liên quan đến hành vi “ không truy cứu trách nhiệm hình người có tội ” đang thu thập sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Dưới góc nhìn của MKLaw, đây không chỉ là một dự án đơn lẻ mà còn là một cảnh báo pháp lý sâu sắc đối với hoạt động tụng niệm và trách nhiệm công vụ trong lĩnh vực điều tra hình sự.

Cơ quan điều tra Viện Kiểm tra nhân dân tối cao leo quyết định tố tụng đối với cần Lê Quốc Việt, nguyên Phó thủ trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Trà Ôn, Tỉnh Vĩnh Long (cũ) – Ảnh: Cơ quan điều tra VKSND tối cao.

Cơ quan điều tra VKSND tối cao hòa quyết định tụng đối với thiết bị Nguyễn Quốc Khánh. Ảnh: Cơ quan điều tra VKSND tối cao
Bản chất pháp lý của hành vi “không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội”
Theo quy định của Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung), hành vi không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội là một trong những tội phạm xâm phạm hoạt động tư pháp, trực tiếp làm suy giảm niềm tin của xã hội vào công lý.
Trong vụ việc tại Vĩnh Long, cơ quan điều tra xác định: trong quá trình giải quyết vụ tai nạn giao thông khiến nữ sinh Nguyễn Ngọc Bảo Trân tử vong, các cán bộ có thẩm quyền đã có hành vi vi phạm pháp luật nhằm mục đích không xử lý hình sự đối với tài xế Nguyễn Văn Bảo Trung, mặc dù có căn cứ xác định lỗi chính thuộc về người điều khiển phương tiện này.
Điểm đáng lưu ý là: hành vi “không xử lý” không đơn thuần là sai sót nghiệp vụ, mà nếu có yếu tố cố ý nhằm bỏ lọt tội phạm thì sẽ chuyển hóa thành trách nhiệm hình sự. Đây là ranh giới pháp lý đặc biệt quan trọng giữa “sai sót hành chính” và “tội phạm hình sự”.
Diễn biến tố tụng và dấu hiệu bất thường cần được làm rõ
Vụ việc có quá trình tố tụng kéo dài với nhiều tình tiết đáng chú ý:
- Gia đình nạn nhân đã có đơn tố cáo về dấu hiệu bỏ lọt tội phạm và xâm phạm hoạt động tư pháp;
- Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát nhân dân tối cao từng tạm đình chỉ giải quyết nguồn tin do thiếu tài liệu;
- Sau đó, vụ việc được phục hồi và đến nay đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam các cá nhân liên quan.
Diễn biến này cho thấy: việc kiểm soát quyền lực trong hoạt động điều tra – truy tố là cần thiết và phải được thực hiện một cách độc lập, khách quan. Đồng thời, cũng đặt ra yêu cầu về trách nhiệm cung cấp tài liệu, phối hợp giữa các cơ quan tiến hành tố tụng.
Góc nhìn pháp lý: Không thể “hợp thức hóa” sai phạm trong điều tra
Từ góc độ tư vấn và thực tiễn hành nghề, MKLaw nhận định:
Thứ nhất, mọi hành vi làm sai lệch bản chất vụ án hoặc bỏ lọt tội phạm đều phải bị xử lý nghiêm minh, không phụ thuộc vào chức vụ hay vị trí công tác của người vi phạm. Nguyên tắc “không có vùng cấm” trong xử lý tội phạm phải được thực thi thực chất, không chỉ dừng ở khẩu hiệu.
Thứ hai, trong các vụ tai nạn giao thông có hậu quả đặc biệt nghiêm trọng, việc xác định lỗi phải dựa trên chứng cứ khách quan, khoa học (dấu vết hiện trường, kết luận giám định, lời khai nhân chứng…). Nếu có căn cứ xác định lỗi chính nhưng không xử lý hình sự thì có dấu hiệu rõ ràng của việc làm sai lệch hoạt động tư pháp.
Thứ ba, quyền của người bị hại và gia đình nạn nhân cần được bảo đảm tối đa, bao gồm quyền khiếu nại, tố cáo, yêu cầu khởi tố, cũng như quyền giám sát hoạt động tố tụng. Trong vụ việc này, chính sự kiên trì của gia đình nạn nhân đã góp phần làm rõ dấu hiệu vi phạm.
Thông điệp pháp lý: nhiệm vụ không phải là “vùng an toàn”
Vụ án tại Vĩnh Long là một minh chứng rõ ràng cho thấy: bất kỳ cá nhân nào, dù là người tiến hành tố tụng, nếu lợi dụng chức vụ, quyền hạn để làm sai lệch quá trình xử lý vụ án, đều có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Đối với đội ngũ cán bộ điều tra, đây là lời cảnh báo mạnh mẽ về trách nhiệm nghề nghiệp, đạo đức công vụ và nghĩa vụ bồi dưỡng pháp luật. Đối với người dân, đây cũng là cơ sở để củng cố niềm tin rằng những sai sót trong hoạt động tư pháp, nếu được phát hiện, sẽ không bị bỏ qua



